Chiếc xe theo tôi qua từng nhịp sống làm mẹ

Sáng nào cũng vậy, tôi thức dậy sớm hơn cả nhà. Chuẩn bị bữa sáng, gọi con dậy, kiểm tra cặp sách rồi vội vã ra cửa. Cuộc sống của một người mẹ sau tuổi 30 luôn bắt đầu bằng những việc nhỏ nhưng nối tiếp nhau không ngừng. Chiếc xe vì thế trở thành người bạn đồng hành quen thuộc, chở tôi đi qua từng nhịp sống trong ngày.

Trước đây tôi từng nghĩ đến xe điện. Nhẹ và êm, nghe có vẻ phù hợp với phụ nữ. Nhưng rồi những buổi tối về muộn, mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống khiến tôi nhận ra mình không đủ kiên nhẫn để nhớ thêm việc sạc pin. Tôi cần một chiếc xe đơn giản, không làm tôi phải suy nghĩ thêm.

Từ ngày đổi sang xe tay ga nữ 50cc, mọi thứ nhẹ đi rất nhiều. Sáng chỉ cần nổ máy là đi, không cần kiểm tra pin còn bao nhiêu. Tôi chở con đến trường, ghé chợ mua đồ, rồi chạy thẳng đến công ty. Chiều tan làm lại vòng về trường đón con, có hôm phát sinh thêm vài việc nhưng tôi không còn cảm giác lo lắng như trước.

Chiếc xe không quá mạnh, nhưng đủ ổn định để tôi cảm thấy an tâm khi chở con phía sau. Cốp xe đủ rộng để đựng balo nhỏ, áo khoác và vài túi đồ lặt vặt. Quan trọng nhất là tôi không phải học cách sử dụng mới, mọi thứ quen thuộc và dễ kiểm soát.

Có thể với nhiều người, xe chỉ là phương tiện. Nhưng với tôi, chiếc xe tay ga nữ 50cc ấy giống như một trợ thủ thầm lặng. Nó giúp tôi hoàn thành trọn vẹn vai trò của một người mẹ, để mỗi ngày trôi qua nhẹ nhàng hơn, không bị gián đoạn bởi những lo lắng không cần thiết.

0コメント

  • 1000 / 1000